Thứ Tư, 9 tháng 8, 2017

buồn kể cổ tích mà nghe

mấy ngày nay hết mưa lại nắng nống chẳng dám đi đâu ngồi nhà lẩy câu  lục bát bà con nghe nha

Cổ tích nhớ lâu 


Buồn tình thơ thẩn vào ra
Lẩy câu lục bát cho qua tháng ngày…
Chuyện đời cơn tỉnh, cơn say
Khơi trong gạn đục những ngày đã xa
Ai về đường cũ cùng ta
Tìm mùa xanh cũ đã qua lâu rồi
Dòng mê, tháo cạn hồ đời
Ba chìm bảy nổi thì ngồi nhớ thương
Lòng tằm còn mối tơ vương
Đường trần còn chút ngả đường xót đau
Nhìn theo nước chảy chân cầu
Thương con cáo chết quay đầu về non
“Vô duyên thì đá cũng mòn
Hợp duyên đá kết nên hòn vọng phu…”
       Lần về bến cũ ngày xưa
Múc gầu nước tưới vườn mơ thủa nào
Trúc xinh còn mọc bờ ao
Người xinh giờ đứng nơi nào người ơi…?
Lỗi mùa để lỡ duyên trời
Gió buồn đòi lại bao lời ái ân
Vào vườn hái nụ tầm xuân
Còn nghe hoa trách thì thầm đâu đây
“Ba đồng một mớ trầu cay…”
Phong trần ăm ắp tháng ngày chơi vơi
       “Trèo lên trái núi thiên thai”
Chim loan phượng vẫn ăn soài bên nhau
      Thương thầm, bỏ cháy buồng cau
Để không têm được miếng trầu đỏ môi
“Gió đưa cây cải về trời”
Thắm cành thương nhớ càng xây* tủi hờn
Người đi thành áng mây buồn
Lửng lơ phủ bóng hồn xuân mơ màng
Bồng bềnh là chuyến đò ngang
Niềm vui sẻ nửa, bẽ bàng chia hai
Buồn cho duyên ngắn tình dài
Bạc đầu xanh chẳng thể phai tấc lòng
Mưa dai bong bóng phập phồng
Uổng công con nhện chăng mùng cành cao
Còn thương thì ngó qua rào
Chém cha con muỗi bay vào mắt cay
Nợ đời vay trả,trả vay
Nợ tình trả hết kiếp này chưa xong
Lòng thành muốn khắc chữ tâm
Trời xanh lại bẻ chữ đồng làm hai
Buồn đem gương cũ ra coi
Sớm trưa, mưa nắng lần hồi đã qua
"Trăm năm trong cõi người ta
Đời là bể khổ,tình là dây oan”


Y - C

* xây = nhiều

Thứ Ba, 20 tháng 6, 2017

Nói với hoa bằng lăng






Có người nên ta yêu màu tím
Dù nắng chiều thiêu cháy mộng mơ
Yêu người nên ta tin màu tím
Dù biết rằng ta đã dại khờ

Vẫn biết đời còn trăm sắc hoa
Vẫn biết mùa nay đã lỗi mùa
Mà khi đường cũ lên màu nhớ
Hồn lại bay về cánh chim xưa

Ta ném hồn ta ra cuối trời
Mơ hồ tìm lại bến chia phôi
Bâng khuâng nhặt chút hoa tàn cũ
Tô lại cuộc tình đã nhạt phai

Mới thấy đường xưa quá âm thầm
Cõi trời vương vấn quá cô đơn
Ta cầu xin hoa đừng tím nữa
Để trái tim đau bớt tủi buồn


                  Y - C

Thứ Tư, 3 tháng 5, 2017

Bồ câu bay lên (tiếp)

Lâu không đăng bài, hôm nay kể tiếp "Bồ câu bay lên" khoảng cách khá xa ,nhấn tag "kể chuyện" tìm phần đầu nha

....................
Hôm sau làm ca chiều nhưng tôi đi sớm, lúc qua cây nhãn đầu ngõ bẻ luôn mấy chùm quả nhét vào cái ca táp bộ đội cũ, xong xuôi mới đạp xe đến công ty ,quăng cái cạp lồng cơm vào cổng bảo vệ rồi tạt ngay vào nhà nó. Giờ làm việc khu tập thể vắng tanh, vào đấy mới thấy có khá nhiều trẻ con bị nhốt ,tôi leo lên lầu hai, mấy đứa ở tầng dưới còn gọi léo nhéo “Bác ơi mở cửa cho con !” tôi nhìn chúng cười ,chúng cũng cười toe toét, nhìn mà thấy tội ,thực ra chúng đã quen với kiểu nhốt này rồi ,thấy có người đi qua chúng gọi để hóa giải nỗi mong chờ người thân thôi .Tôi đến trước nhà nó ,cũng như những đứa trẻ khác, nghe tiếng chân người là chạy ra cửa ,nhưng vừa thấy tôi nó thụt vào góc nhà đứng nhìn trân trân ,tôi vẫy tay gọi

Thứ Sáu, 17 tháng 2, 2017

Xuân già


Lòng còn nao nức mong xuân tới
Đâu ngờ xuân trước, xuân đã qua
Nếm góc bánh chưng, thành trệu trạo
Rượu thơm chưa nhấp đã ngà ngà
Vàng đỏ lem nhem như muốn nhủ
“Hoa nào còn thắm với mắt hoa ??”
Bằng hữu vẫn thương ban lời chúc
Lõm bõm nghe ra “thọ…với già”…
   
                       Y-C

Thứ Năm, 17 tháng 11, 2016

Vật cổ (tiếp theo và hết)

Mới rồi Cây tôi bị đổ phát tý chết, may được con cháu nó chống đỡ dựng dậy, nay bén rễ trở lại, kể nốt mấy câu chuyện bỏ dở bà con nghe nha.

Thứ Ba, 27 tháng 10, 2015

Vật cổ (tiếp theo)


Tôi vào nhà lão Ếch thấy đã lố nhố mấy người, có người mặc sắc phục công an, bộ dạng lão Ếch ngơ ngác đến thảm hại, sắc da đã xanh giờ lại càng xanh ,cái lão hàng xóm uống phải dầu chổi nhìn thấy tôi reo lên pha trò